Đăng bởi: leminhtam | Tháng Mười Một 4, 2015

Chuyện các cô gia đình thương binh liệt sỹ (7)

CHÁU CÔ TRANH LUẬN VỀ NGƯỜI CẮM CỜ TRÊN ĐỒI HIM LAM: TỪ LƠ NGƠ ĐẾN BIẾT CHI TIẾT (tiếp)

11-10-2007

Kiến Quốc: Thật ra tôi là người đã nhận nhiệm vụ này và có kế họach thực hiện. Nhưng các bạn lại chọn varian khác. Tốt thôi, chẳng sao vì ai trong chúng ta làm đều tốt. Theo tôi nên tạm cất phần phê phán của bài này đi đã!

Minh Tâm: Tạm cất đi đâu? Làm bố làm mẹ, làm ông làm bà rồi cứ như con nít cả lũ. Chọn varian ấy là vì tình cờ đọc thấy lịch sử lá cờ Quyết chiến quyết thắng của F312 cũng muốn cho cậu ây vinh dự một tý. Cô Thanh lại cứ sụt sịt: “chú còn cậu em trai hi sinh mà bây giờ cũng chẳng biết ở đâu”. Các cậu có trực tiếp đi tìm hiểu đâu mà cảm nhận dược nó thế nào.
Thôi, ngày mồng một đầu tháng tôi cất bớt một phần thôi. Bác có giọng to, bác hô mọi người, ai muốn có đĩa DVD Hội trại 2 có hình của mình thì đến chị Minh Tâm ở 65 Văn Miếu – Hà Nội mà lấy kèm theo tờ 50.000đ chi phí san đĩa, phần còn lại để đóng quỹ.

Kiến Quốc: Tớ quá hiểu và cũng may mắn là đã “từ quan” nên có nhiều thời gian dành cho bạn bè, cho việc nghĩa. Theo mình làm gì cũng phải chuẩn bị thật cẩn thận, nếu chỉ ào ào sợ không xong. Nghe cô nói mà thương! Còn sự kiện lịch sử, nhân vật lịch sử,… không phải ai cũng hiểu biết như ai. Có thể chưa được học, có thể chưa đọc đến v.v… Chỉ có người nào gặp, vấp mới hiểu hết sự tình. Trách cứ khó lắm.

12-10-2007

Kiến Quốc: Bọn mình không phải là người quen hứa suông, thực tế đã chứng minh. Bọn mình đã hứa là làm, song cũng có những việc đột xuất “bất khả kháng”, nhất là lính, thì cũng phải có những sắp xếp lại cho phù hợp.

13-10-2007

Hồ Bá Đạt: Chị Tâm có chồng là lính không? Khi đó chị mới hiểu lính như thế nào? Trước đây những người Nam Bộ tập kết ra Bắc họ hứa đi có 2 năm, thế mà họ đi suốt 20 năm. Bộ đội thì Tổ quốc là trên hết, nên họ có lỡ hẹn là chuyện bình thường không ai dám trách bộ đội cả? Tôi hiểu là chị nóng ruột, nhưng chuyện này không thể làm nhanh được, vì đã hơn 50 năm rồi, tất cả những người chứng kiến đều đã mất, kể cả người viết Bác Giáp cũng khó có thể? Vì đã già quá rồi, hơn nữa bác lại ở cương vị cao quá, dưới báo cáo lên. Bây giờ chỉ còn cách chứng minh tiểu đội xung kích tham gia chiến dịch đó có duy nhất một người tên Oanh. Bằng khen, huân, huy chương nếu có? Đòi xem lại lịch sử quá khó? Vì nội chuyện xem xét ai viết lời cho lời đầu hàng của Dương văn Minh 30/4/1975 mới đó mà còn cãi nhau, nhân chứng còn sống đàng hoàng.

Kiến Quốc: Tâm nói từ “lính cậu” nghe thế nào ấy!? Dễ mất bạn. Mà sinh hoạt của chúng ta là gì? Là cần bạn. Còn nỗi đau! Chả nhẽ chúng mình không hiểu nỗi đau của cô, của em, của bạn? Bạn bọn tớ 27 người hy sinh mà 12 người chưa thấy mộ phần. Có đau không? Đau quá đi chứ, cũng hơn 30 năm nay rồi. Để giảm bớt nỗi đau ấy phải làm nhưng không phải ngày một ngày hai. Mình đã khoác áo lính “mỗi” 25 năm nên nhất trí những gì Đạt viết. Đã trao đổi với chú Đại tá Hoàng Minh Phương, cộng tác viên Văn phòng bác Văn; đã trao đổi với con gái bác Văn thì: việc này làm được nhưng cần phải qua nhiều khâu từ Văn phòng đến Viện Khoa học Lịch sử Quân sự, F312… Ngay bác Văn cũng không làm trực tiếp được.

15-10-2007

Hồ Bá Đạt: Chị nên nhớ cứ điểm Him Lam là một ngọn đồi nhưng có 3 trọng điểm. Nên có 3 đơn vị tham gia, giải phóng từng trọng điểm là từng thời điểm khác nhau. Đừng vì bức xúc chuyện nhầm tên chú Oanh nên không thèm để ý những chi tiết khác? Báo SÀI GÒN GIẢI PHÓNG hôm nay có đăng chuyện người phụ nữ hơn 30 năm ngóng chồng (1946-1976), khi gặp thì chồng bị tai nạn khi về giải phóng SÀI GÒN không còn biết gì nữa. Khi chết không được công nhận liệt sĩ. Đời còn nhiều chuyện bất công lắm, cần những người có tâm, có tầm.

16-9-2007

Minh Tâm: Đúng như vậy. Tôi có nói gì khác đâu: trên một ngọn đồi Him Lam nhưng có 3 cứ điểm, bị 3 cánh quân của ta tiêu diệt vào 3 thời điểm khác nhau. Cho nên cũng là chiến công cắm cờ nhưng Trần Can cắm cờ vào thời điểm đầu tiên (quyết chiến), còn chú Nguyễn Hữu Oanh cắm vào thời điểm quyết định (quyết thắng).
Có phải vì bức xúc mà quên những chi tiết này đâu. Chỉ vạch rõ cho mọi người thấy: Chiến công của Trần Can và chiến công của Nguyễn Hữu Oanh là hai chiến công hoàn toàn khác nhau, không phải là một. Đây là hai anh hùng có thật, cùng Đại đoàn 312 cùng đánh đồi Him Lam trong cùng một ngày nhưng không cùng Trung đoàn và Tiểu đoàn, không trùng tên họ, với hai chiến công ở hai thời điểm khác nhau trong trận đánh đồi Him Lam. Còn Trần Oanh là một anh hùng không có thực. Cũng nhờ có sự sai sót này mà bà con lại đâm ra nghiên cứu kỹ lịch sử QĐNDVN hơn. Thế mới hay. Có điều không nên để một Trần Oanh – một Lý Thông không là ai cả mà được mọi người ca ngợi suốt năm này qua năm khác, hàng nửa thế kỷ. Còn chú Nguyễn Hữu Oanh của cô Thanh thì cho đến chết vẫn bị chìm vào lãng quên. Đối với chúng ta thì có vẻ”không sao”, nhưng đối với lịch sử dân tộc là ”có vấn đề”, đối với người thân của chú Nguyễn Hữu Oanh là cả một ”vấn đề nghiêm trọng” về danh dự, giải quyết chính sách. Và cao hơn nữa là cách nhìn của lớp trẻ đối với sự hy sinh quên mình của những người đi truớc và hành động của họ đối với các vấn đề nước sôi lửa bỏng hiện nay của đất nước.
Về câu hỏi ”chị Tâm có chồng là lính không?”. Thì câu trả lời là: Có! Là lính sịn. Chưa bao giờ là sĩ quan và chưa bao giờ là linh văn phòng. Lúc nào cũng là lính kế toán và tính toán ngoài chiến trường, lúc thì tính cơm áo gạo tiền cho anh nuôi, lúc thì tính toán cho súng ống. Chồng tôi vào lính từ Khoa Cơ khí Trường Đại học Bách Khoa Hà Nội, anh ấy cũng là dân chuyên Toán như Nguyễn Văn Thạc, và cũng nhập ngũ đúng hôm Thạc lên đường nhập ngũ từ Khoa Toán Trường Đại học Tổng hợp. Cũng như Thạc, anh ấy phải để lại bọc sách vở yêu quý của mình ở phía Bắc Miền Trung để vượt qua chiến trường Quảng Trị ác liệt. Khi đi qua đây, xe tải quân sự chở các anh và gạo đang trên đường vào Nam bị đổ, nhưng anh rơi lại vào giữa những bịch gạo còn xe úp lên trên nên may mắn thoát chết. Sau đó cùng sư đoàn 325 tiếp tục hành quân vào Nam tham gia giải phóng Sài Gòn 30/4/1975 vào tận Kho Long Thành. Khi về miền Bắc, không thấy mang theo búp bê buộc trên ba lô như các chú bộ đội thời bấy giờ mà lại mang theo một đống sổ sách, từ điển,… từ Sài Gòn ra. Anh kể: Đoạn trèo đèo lội suối vượt Trường Sơn sau Quảng Trị còn dài và gian khổ gấp đôi đoạn mà anh Thạc đã mô tả trong nhật ký của mình. Năm 1978 anh ra quân, lại học tiếp ở Đại học Bách Khoa Hà Nội. Sau đó sang Bỉ tiếp tục học Đại học về ngành cơ khí. Có lẽ qua đó tôi cũng hiểu được sơ sơ về lính và những người làm việc kỹ thuật. Tôi im lặng, không trả lời ngay vì đó là chuyện riêng của mỗi người, có người thích nói có người không. Nhưng im lặng thì mỗi người lại hiểu một cách khác nhau, vì thế nói rõ ràng vẫn hơn.

26-10-2007

Hồ Bá Đạt: Chị nói đúng, nhưng chưa cụ thể. Lịch sử sẽ phán quyết một cách công bằng hơn. Hiện tại thì không thể đòi hỏi hơn, vì các nhà viết sử đang lo cơm, áo, gạo, tiền? Chiến tranh đã đi qua, nhưng có ai nhắc đến những người góp sức để làm nên chiến thắng, ngoài những vị chỉ huy chiến trường? Nếu không có họ lo hậu cần, nhân sự thì tướng có giỏi mấy cũng không thể chiến đấu, chiến thắng. Rồi công tác hậu phương, ai lo để người ngoài chiến tuyến yên tâm đánh giặc? Chim hồng hộc muốn bay cao thì phải nhờ ngàn lông cánh. Chị đừng nên bận tâm quá vì những chuyện như thế này. Sẽ có lúc người ta sẽ nhìn lại và sẽ nhận ra sự thật chỉ có một.

Minh Tâm: “Sẽ có lúc người ta sẽ nhìn lại và sẽ nhận ra sự thật chỉ có một?”. Lúc nào nữa hả bạn, nếu không phải là lúc này? Bởi chiến tranh đã kết thúc hơn 50 năm mà chú Nguyễn Hữu Oanh vẫn chưa được công nhận, còn cô Tụy Phương thì đã về hưu hơn 25 năm rồi mà lúc mất thì thế. Các cô chú đang lần lượt ra đi, còn các cháu của các cô chú thì đang bước vào tuổi già, rồi cũng sẽ ra đi. Nếu ai cũng tất bật việc cơm áo gạo tiền mà không nghĩ đến việc phải làm rõ thì cái ngày “sau này người ta sẽ nhìn nhận lại” là không thể có. Vấn đề là ai đứng ra để nhìn nhận lại nếu không phải là các nhân chứng lịch sử? Mà các cháu ở các Trại Nhi đồng của HLHPNVN cũng là những nhân chứng lịch sử. Tôi thiết nghĩ việc các cháu phải đi mò mẫm lại các tư liệu lịch sử về các cô chú của mình là cũng đã quá muộn rồi. Đáng lý ra chúng ta phải làm rõ được từ khi các cô chú còn sống và còn tỉnh táo kia. Còn phải cụ thể đến mức nào nữa?

Hồ Bá Đạt: Chị xem lại lịch sử xem, có bao giờ người đương thời nhìn nhận mình sai đâu? Chỉ có thế hệ đi sau xem xét thôi. Lúc đó họ nhìn quá khứ bằng con mắt khách quan. Chị có vẻ nóng ruột quá? Ba, má tôi và nhiều người khác còn nóng hơn chị, nhất là người trong cuộc. Họ bức xúc cho đến lúc chết. Chúng ta cũng thế không thể làm khác hơn? Ước gì chúng ta có sức khoẻ, sống lâu hơn để nhìn đất nước mình nhìn nhận lại lịch sử như Trung Quốc nhìn nhận lại các nạn nhân của Cách mạng văn hoá.

Minh Tâm: Trong chiến tranh người ta đã hi sinh quên mình rồi. Thế mà trong hòa bình lại vẫn bắt người ta phải quên mình bằng cách tự quên lãng chiến công, đóng góp của mình một cách vô lý như vậy là sao? Chứng cứ thì đã rõ rành rành. Bài thơ của bác Lân tặng chú Nguyễn Hữu Oanh nói về chiến tích cắm cờ trên đồi Him Lam của chú mà tôi đã đưa lên cho các bạn xem rồi, là của Trưởng ban Tổ chức HLHPNVN, hơn thế nữa bác là vợ Tướng Nguyễn Chánh. Bài báo QĐND từ tháng 7/1954 cũng nói về chú Nguyễn Hữu Oanh – A trưởng xung kích, đâu phải dễ mà có được để đưa lên đây cho mọi người thấy? Làm sao những con người như thế lại có thể bịa chuyện được cơ chứ? Những cái này mà còn không dám sửa thì sao mà sửa được tư duy kinh tế cũ kỹ, thậm chí sai lè lè để phát triển được cơ chứ. Bản thân sự khen chê đúng chỗ, đúng lúc. đúng người, đúng việc đã là động lực thúc đẩy xã hội phát triển. Tại sao Cụ Hồ lại có thể động viên được cả nước từ người trí thức ở nước ngoài, tư sản giàu có ở thành phố, đến những người nông dân, công nhân nghèo khổ, mọi tầng lớp nhân dân, người dân tộc thiểu số,… cùng đồng lòng tham gia Cách mạng tháng 8, kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, thi đua lao động sản xuất trong thời bình? Tình trạng người đáng khen thì không khen, đưa họ vào tù; còn người đạo đức giả, chẳng làm gì nên công cán thậm chí phá hoại thì khen hết bằng nọ, huy chương kia là cách tốt nhất để kìm hãm xã hội phát triển. Điều nguy nhất là người lớn tuổi còn chưa trân trọng lịch sử đất nước, chưa trân trọng sự thật thì làm sao mà lớp trẻ họ trân trọng được chứ? Họ có ngu đần đâu mà không biết phân tích để nhìn rõ sự thật.
Thế hệ ông cha đã phải vật lộn với các cuộc chiến tranh để chiến thắng giặc ngoại xâm. Thế hệ của chúng ta cũng phải vật lộn với những tư duy cũ kỹ kìm hãm nền kinh tế hàng chục năm sau chiến tranh để làm nên kỳ tích trong công cuộc đổi mới nền kinh tế. Một trong những yếu tố làm nên kỳ tích đó là biết tôn trọng sự thật, tôn trọng quy luật kinh tế, không được duy ý chí đi ngược lại quy luật phát triển kinh tế. Vì thế nếu có sai sót chúng ta phải biết công nhận sai sót của mình, không được vòng vo ngụy biện, bênh vực cho những sai sót của mình.

27-10-2007

Hồ Bá Đạt: Trái tim trong sáng – Đúng với tên của chị! Chị nghĩ cái gì cũng phải trong sáng? Ba, mẹ chúng ta cũng dạy thế. Thế chị đã làm cái gì để mọi sự nó phải đúng như chị hằng mong? Chị có thể đưa mọi bằng chứng cho báo chí đăng? Không cần phải nhờ người này, người kia. Nếu cần chi phí chị cứ cho ý kiến.

9-11-2007

Kiến Quốc: Đang có dịch. Cấm mắm tôm! Chậc! Cô Ca độ này thế nào rồi nhỉ? Lần này ra lại bận quá nên không thăm cô được. Thôi lần sau vậy.

10-11-2007

Kiến Quốc: Sau Hội trại, do mất nhiều sức lực nên mọi người đang ốm yếu, sức đề kháng kém. Không thể tiêu hóa nổi mắm tôm, nếu ăn mắm tôm sẽ vào toalet ngay. Hơn nữa trong các bài này không có ai nói ”em Dũng đào ngũ”,… cả chứng tỏ đọc không đến nơi đến chốn. Chỉ thích phê phán tùy tiện. Vào forum là để mang lại niềm vui cho nhau hoăc để chia sẻ những điều buồn. Thế thôi.

24-11-2007

Minh Tâm: Ai xóa mất comment tôi trả lời bác Đạt là chồng tôi là lính “sịn”, chưa bao giờ là sĩ quan, chưa bao giờ là lính văn phòng thế? Tây Bắc hả? Muốn “chiếu tướng” không? Quân khu Nam Đồng không có sợ quân khu Cột Cờ đâu nhớ!

Hồ Bá Đạt: Mọi người đã làm hết sức mình để cho các cô vui và mọi người vui trong Hội trại, để làm sáng tỏ nhiều nỗi đau của các cô đã phải chịu đựng trong hàng chục năm qua mà cho đến giờ vẫn chưa ai giúp các cô đến nơi đến chốn cả. Việc bây giờ là phải tiếp tục làm cho nhau vui hoặc san sẻ những nỗi buồn để đủ sức đi đến tận cùng của sự thật, góp phần làm dịu những nỗi đau đó. Ai cũng bận, ai cũng nhiều khó khăn, vậy mà trong khi mọi người đang cố gắng đến suy kiệt cả sức lực của mình mà vẫn trách móc thì thử hỏi có ai chịu được không? Nếu đọc kỹ thì sẽ thấy người ta đã chịu khó tỉ mỉ sửa cả những chỗ đã biết sai như: cô Lân không phải là vợ chú Nguyễn Sơn mà là vợ của chú Chánh (khi tìm hiểu có phải cái gì mọi người cũng nhớ đúng đâu, nhất là sự việc đã xảy ra lâu quá rồi),… đó là chưa kể không ai nói là em Dũng (con chú Nguyễn Hữu Oanh) đào ngũ cả. Nếu chịu khó theo dõi xu hướng báo chí hiện nay thì sẽ thấy đang diễn biến rất phức tạp, nhiều chuyện rõ như ban ngày mà vẫn không được làm rõ ràng. Nếu ai thực sự muốn giúp các cô thì với những điều mà mọi người tìm hiểu trên trang WEB này cũng có thể tự đưa lên báo chí để làm rõ được, sao lại cứ phải là người khác mà không phải là mình?

25-8-2008

Đinh Quang Tuấn: Các ông các bác ơi, cháu đang đi tìm phần mộ của ông cháu là Liệt sỹ Nguyễn Yêm. Quê quán: xã Thạch Liên, Huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Nhập ngũ ngày 07/07/1950. Đơn vị chiến đấu: tiểu đoàn 130, trung đoàn 209, sư đoàn 312 (D130-E209-F312). Hi sinh ngày 04/04/1951 tại Hồng Giám – Hồng Gấm – Hồng Quảng (nay thuộc tỉnh Quảng Ninh). Ai biết phần mộ của ông cháu làm ơn báo giúp về địa chỉ: Đinh Quang Tuấn, trú tại số nhà 20 ngõ 470/61 đường Nguyễn Trãi, quận Thanh Xuân, Hà nội. Điện thoại: 04.5540582. Di động: 0943426926. Cháu xin vô cùng cám ơn.

4-11-2015

Minh Tâm: Mình là người hay ghi lại những câu chuyện các cô kể lại trong mỗi lần đến thăm các cô. Còn nhớ cô Thanh kể: “Đúng là trong nhà cô có một đứa đào ngũ, là thằng Thành chứ không phải thằng Dũng. Đó là vào hồi chiến tranh biên giới. Chú tức lắm, đánh nó. Chú bảo: “Bố là con hổ mà mày là con thỏ à?”. Nó nói: “Ngày xưa bố bị mù mắt, cụt tay thì còn có mẹ yêu, mẹ lấy bố. Chứ bây giờ con bị thế thì chó nó lấy con. Mà bố xem bố hy sinh như thế có được cái gì đâu, có ai nhớ là bố đã cắm cờ trên đồi Him Lam đâu”. Chuyện buồn chẳng muốn ghi lại nhưng bây giờ thấy cần nói ra để mọi người hiểu vì sao cần phải ghi nhận đúng chiến công của người đã hy sinh, nhất là khi quân đội đang cần huy động thanh niên lên đường tòng quân bảo vệ biên giới biển đảo của Tổ Quốc.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: