Đăng bởi: leminhtam | Tháng Mười 31, 2015

Chuyện nhà các cô gia đình thương binh liệt sỹ (5)

THÀNH TÍCH CHIẾN SỸ THI ĐUA ĐIỆN BIÊN PHỦ – TẬP 5 CHIẾN THẮNG – in trong dịp Đại hội Mừng công Toàn đoàn tháng 6-1954 (Tài liệu lưu tại Thư viện TƯ Quân đội)

Ngày 27/10/2015, anh Trịnh Thanh Phi vừa trịnh trọng trao cho Nguyễn Thảo Nguyên – con gái chú Nguyễn Hữu Oanh và cô Nguyễn Thị Thanh – một tài liệu in trong dịp lễ Mừng công toàn đoàn ngay tại trận Điện Biên Phủ vào tháng 6/1954 là Bản thành tích Chiến sỹ thi đua Điện Biên Phủ trước sự chứng kiến của vợ anh và Minh Tâm. Bản viết bằng tay để kịp phổ biến toàn chiến dịch trong điều kiện vô cùng gian khổ và ác liệt lúc đó để động viên toàn quân. Tài liệu này đang được lưu giữ tại Thư viện Trung ương Quân đội, trong đó nêu rõ tên chú Nguyễn Hữu Oanh, quê quán và thành tích của chú từ khi nhập ngũ cho tới khi chú cắm được lá cờ Quyết chiến Quyết thắng trên đồi Him Lam: 

WP_20151029_001WP_20151031_024

NGUYỄN HỮU OANH NÊU CAO LÁ CỜ CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH TRÊN ĐỒI HIM LAM

Xã Yên Thọ huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa là quê ương thân yêu của Oanh. Nói đến gia đình Oanh thì cũng như trăm vạn nông dân vất vưởng nghèo khổ khác. Ruộng không có một sào, từ ngày lọt lòng mẹ đã phải sống ở dưới ngôi nhà rách, nhà có bảy anh em, năm trai và hai gái, sáu người phải đi ở chăn trâu cho địa chủ. Mùa đông giá lạnh thân bọc một manh áo rách ra đồng kiếm cỏ chăn trâu. Suốt 17 năm trời Oanh không biết no ấm là gì nữa. Bố Oanh hàng ngày hết làm thuê lại vào rừng kiếm từng cái rễ cây làm thuốc đem bán để kiếm ăn. Mẹ thì đi mót ruộng…

Năm 1945 Cách mạng tháng 8 thành công, gia đình Oanh như sống lại. Thế rồi hai anh đều vào bộ đội tháng 9 năm 1945, Oanh cũng nhất quyết đi tòng quân,…

Sông Đà nước chảy mạnh, lệnh gấp rút hành quân vượt sông để nổ súng tấn công… Thuyền không có, đơn vị phải lội qua sông, lệnh trên truyền xuống: “Ai không biết lội thì ở lại, ai biết lội thì phải vượt qua sông đi chiến đấu”. Lệnh ấy truyền đi, Oanh nhìn nước sông chảy mạnh, bản thân mới tập lội, anh nghĩ ngay: “Có quyết tâm thì không gì ngăn trở được”. Không do dự anh đã vượt sông qua làn sóng lũ.

Đồn Balay cao ngất. Tiếng bộc phá vừa dứt, Oanh cùng tiểu đội leo lên. Tổ Oanh có nhiệm vụ kiềm chế hỏa điểm cho đơn vị xung phong. Hai đợt xung phong bị bật xuống. Hỏa lực địch tập trung bắn dữ. Một số đồng đội bị thương vong, Oanh hơi sợ giây phút thoảng qua. Anh nghĩ đến gia đình, nghĩ đến chỉnh huấn, trước sự hy sinh của đồng đội Oanh lại lao lên liên tiếp ném mấy quả đạn vào lôcốt trước mặt và nằm xuống nâng rào cho đơn vị xung phong. Vào tung thâm bị mất liên lạc với tiểu đội, Oanh tự động phối hợp chiến đấu. Thế là trận đầu tiên trong cuộc đời chiến đấu Oanh đã làm tròn được nhiệm vụ, được tặng thưởng Huân chương Chiến sỹ hạng 3.

Đánh xong Balay, đơn vị Oanh lại được lệnh tiêu diệt vị trí S.H. – một vị trí kiên cố trên phòng tuyến sông Mã. Oanh bị đau chân, nhưng nghĩ đến Đảng, nghĩ đến một số đồng chí đã bị hy sinh, Oanh không hề do dự quyết tâm cùng đơn vị hành quân đến đích. Oanh ở tổ xung kích đầu tiên. Trước lúc xuất quân ra trận Oanh làm Quyết tâm thư chiến đấu đến cùng. Đồng chí Chính trị viên bắt tay anh dặn dò: “Đảng luôn chú ý đến đồng chí. Đồng chí đã lập công ở Balay, lần này đồng chí lập công Đảng sẽ ghi công cho đồng chí”. Lệnh xung phong, Oanh cùng Tiểu đội lao lên thọc sâu vào đồn địch. Phút đầu tiên Oanh đã tiêu diệt hai lôcốt và một nhà của địch. Đánh gần xong Oanh bị trúng đạn. Nhưng mặc, băng bó xong lại cầm súng chiến đấu. Tổ trưởng bị thương, Oanh ức đến tận cổ, chỉ huy hai tổ viên tiêu diệt đến cùng những tên địch còn lại. Thế là trận thứ hai Oanh đã hoàn thành nhiệm vụ và lần này được tặng thưởng Huân chương Chiến sỹ hạng 2.

Sau chỉnh quân Oanh được tặng thưởng Huân chương hạng 3, tổng kết thành tích một năm Oanh lại được thưởng một Huân chương nữa và được bầu làm Chiến sỹ Thi đua của Trung đoàn, Đại đoàn.

Ngày 21/11/1953 Oanh được kết nạp Đảng, trước Đảng kỳ Oanh thề chiến đấu đến cùng, nếu cần tôi sẽ hy sinh cho Đảng”. Cũng từ đó Oanh nhận chức Tiểu đội phó…

Trên đường hành quân ra chiến dịch Điện Biên Phủ, Oanh luôn nêu cao vai trò Chiến sỹ Thi đua dẫn đầu đơn vị hành quân đến đích, công tác lúc nào cũng bền bỉ cần cù, nét mặt luôn vui vẻ động viên đồng đội hành quân. Gần sáng Oanh lại căm cụi đào công sự, Oanh nói: “Chúng ta muốn chiến đấu thì phải bảo vệ lấy ta lúc này”. Đào xong của tổ mình lại sang đào cho tổ bạn. Hết hành quân đến kéo pháo, làm đường Oanh không hôm nào vắng mặt. Kết thúc đợt chuẩn bị này Oanh được bằng khen của Bộ Tư lệnh.

Cắm cờ của Bác trên đồn Him Lam

Tiếng súng lịch sử tấn công Điện Biên Phủ bắt đầu. Đơn vi Oanh cùng đơn vị bạn tiệu diệt đồn Him Lam, một vị trí kiên cố ngoại vi của tập đoàn Điện Biên Phủ. Oanh vinh dự nhận nhiệm vụ tổ trưởng tổ mũi nhọn thọc sâu cắm cờ vị trí giặc. Cả tổ xúm quanh lá cờ Bác hứa hẹn: “Người trước ngã người sau lên, cắm cho được lá cờ của Bác trên đỉnh Him Lam”. Trong tổ có hai tân binh, Oanh đi sát giúp đỡ, đồng chí tân binh trẻ nhất cũng hứa sẽ cương quyết chiến đấu đến cùng. Oanh sung sướng đến quên cả ăn, mượn sa bàn về cả tổ nghiên cứu lại kế hoạch, nhớ rõ từng ụ súng, ngách hào, nhằm rõ con đường thọc sâu vào chỉ huy sở…

Đã đến giờ xuất kích. Trước lá cờ của Bác, Oanh hứa: “Tôi biết bọn địa chủ và đế quốc là kẻ thù của tôi, tôi sẽ tiêu diệt hết chúng nó vì tôi không muốn làm trâu ngựa cho chúng. Vì vậy tôi quyết cắm được lá cờ của Bác hôm nay. Dù bị thương tôi cũng quyết không rời trận địa”.

Nằm đợi giờ phát hỏa, địch tới tấp bắn vào trận địa hòng ngăn cản bước tiến của quân ta. Thời cơ xung phong sắp đến, một tân binh trong tổ bị thương, Oanh ứa nước mắt nhìn bạn và nói: “Chúng tôi sẽ trả thù cho đồng chí, tổ ta nhất định cắm được cờ”.

Hỏa lực địch vẫn chằng chịt trước đột phá khẩu, không do dự Oanh cầm chắc súng, sau lưng cắm lá cờ, theo sau hai tổ viên. Vừa lao lên được một đoạn địch bắn túi bụi. Thấy một số đồng đội bị thương vong Oanh hơi sợ, nhưng nghĩ đến trách nhiệm vinh quang trên tin tưởng, nghĩ lá cờ này là do bao nhiêu gian khổ đấu tranh của Bác, do xương máu của bộ đội, của nhân dân mới có giao cho mình, Đảng chỉ cần lúc này. “Không thể sợ được, phải tiêu diệt!”, một phút đấu tranh qua. Oanh thét lớn: “Xung phong! Xung phong!”. Dứt lời, Oanh lao luôn một quả thủ pháo vào lô cốt trước mặt. Súng địch tắc ngay. Vừa tiến lên được mấy bước nữa thì một quả lựu đạn địch rơi ngay xuống. Oanh nhanh nhẹn ném ngay vào ngách hào. Lựu đạn nổ. Lại một tổ viên nữa bị thương, trong khói thuốc còn đen nghịt Oanh nói khẽ: “Quay về sau, tôi sẽ trả thù”. Tổ chỉ còn hai người, đồn rộng, ngõ ngách hào ụ lổn nhổn. Hai người lặng thinh để giữ bí mật. Nhìn lô cốt chỉ huy cách 50 thước trên đồn địch, hai mắt Oanh nảy lửa, cầm chắc súng trên tay, mặc cho tứ phía hai bên đạn thằng địch bắn tới, Oanh cùng tổ viên chạy thẳng đến cách lô cốt chỉ huy 5 thước nữa, địch chống cự mạnh. Nhằm lúc bất ngờ Oanh lao trúng giữa lỗ châu mai địch, một thủ pháo nổ, trong khói còn đen nghịt, Oanh nhảy lên cắm lá cờ Bác trên đỉnh lô cốt chỉ huy sở. Oanh nhảy xuống, tứ phía súng địch nổ ran, một mặt chúng ngăn đường tiến của mũi bạn, một mặt chúng bắn vào lô cốt chỉ huy. Bấy giờ đã mệt lắm. Oanh định nằm lại, Oanh nghiến răng nghĩ lại: “Lời thề với Đảng hôm nào… rồi bao nhiêu đồng đội hy sinh… hình ảnh đồng bào gày còm ngồi ăn củ nâu hôm ấy hành quân qua Balay, Oanh và Chính ủy đã ứa nước mắt đau sót…”. Nghĩ đến đấy Oanh vùng lên, ghì súng tiến dần tới hỏa điểm gần đó, diệt xong lại tiêu diệt thêm hai hỏa điểm nữa. Súng địch tắt, tiếng xung phong vang dậy của quân ta khắp các mũi, tiêu diệt hoàn toàn địch ở Him Lam.

Sau trận đánh này Oanh được tặng thưởng huân chương Chiến sỹ hạng nhất và được lên báo cáo Đại tướng và được nói chuyện với các đơn vị bạn.

Nhưng giữa chiến dịch anh đã bị một tay cụt, ngày nay hai mắt đồng chí đã mù. Oanh có lúc phát điên lên vì thấy mình không còn chiến đấu được nữa. Nhưng Oanh nghĩ rằng mình còn thở được thì còn phục vụ được. Oanh cũng sung sướng vì đã làm tròn nhiệm vụ.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: