Đăng bởi: leminhtam | Tháng Mười 28, 2015

Chuyện nhà các cô gia đình thương binh liệt sỹ (4)

CÓ BA CỨ ĐIỂM BỊ TIÊU DIỆT VÀ HAI NGƯỜI CẮM ĐƯỢC CỜ TRÊN ĐỒI HIM LAM TRONG NGÀY MỞ ĐẦU TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ 1954

Minh Tâm ghi lại 

Xem lại Hồi ký của Đại tướng Lê Trọng Tấn, người chỉ huy Đại đoàn 312 đánh đồi Him Lam do NXB QĐND in năm 2004, ở trang 60 và 232, cùng một số bài báo về chiến thắng Điện Biên Phủ thì thấy trong ngày mở đầu trận đánh 13/3/1954:

Có ba cứ điểm trên đồi Him Lam bị tiêu diệt:

– Cứ điểm 3 là cứ điểm thứ yếu: Tiểu đoàn 130 (Trung đoàn 209) của Trần Can nhận nhiệm vụ tiêu diệt. Đánh lúc 17 giờ và chiếm xong lúc 18 giờ 21 phút ngày 13/3/1954;

– Cứ điểm 2 là cứ điểm trọng yếu: Tiểu đoàn 428 (trung đoàn 141) của Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ tiêu diệt, đánh lúc 19 giờ và chiếm được lúc 21 giờ (sau 2 giờ chiến đấu) ngày 13/3/1954;

– Cứ điểm 1 là cứ điểm then chốt mạnh nhất của trung tâm đề kháng Him Lam – cứ điểm tung thâm nên gay go nhất trong trận đồi Him Lam: Tiểu đoàn 11 (Trung đoàn 141) của Trần Oanh (thực ra phải là Nguyễn Hữu Oanh) nhận nhiệm vụ chủ yếu. Cứ điểm này bị tiêu diệt hoàn toàn lúc 22 giờ 30 phút ngày 13/3/1954 (vượt kế hoạch đề ra trước khi đánh là 30 phút).

Có hai người cắm được cờ trên đồi Him Lam vào ngày này:

– Đồng chí Trần Can phất cờ Quyết chiến Quyết thắng trên cứ điểm 3. Đây là lá cờ chiến thắng đầu tiên của quân ta cắm được trên trận địa phòng ngự của địch mở đầu cho chiến dịch Điện Biên Phủ;

– Đồng chí Phan Đình Giót mặc dầu trên người mang vết thương đau đớn, một mình đã giật liền 4 ống bộc phá mở toang đường vào vị trí. Rồi vết thương thứ 2 trúng bả vai, vẫn dùng tiểu liên thủ pháo kiềm chế 2 hỏa điểm một lúc. Khi đó xung kích vẫn chưa lên được vì hỏa điểm lợi hại số 3 của địch bắn mạnh xung kích ứ lại. Đồng chí nghiến răng lê dần tới sát lô cốt số 3 rồi ngã người bịt kín lỗ châu mai. Súng địch tắc hẳn. Trung đội xung kích nắm thời cơ xốc lên ào ạt;

– Đồng chí Trần Oanh (tức Nguyễn Hữu Oanh) phất cờ Quyết chiến Quyết thắng thứ hai trên cứ điểm 1, đánh dấu hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt Him Lam, thu toàn bộ vũ khí địch.

Mặc dù không cắm được cờ ở cứ điểm 2, nhưng sự hy sinh của Anh hùng bịt lỗ châu mai Phan Đình Giót không những đã tiêu diệt được cứ điểm trọng yếu này mà còn mở đường cho trung đội xung kích của Trần Oanh (tức Nguyễn Hữu Oanh) tiêu diệt cứ điểm 1 và cắm được lá cờ Quyết chiến quyết thắng thứ hai trên ngọn đồi này.

Ở trang 237 Hồi ký của Đại tướng Lê Trọng Tấn cho thấy mặc dù lỗ châu mai thứ 3 ở cứ điểm 2 đã bị bịt, nhưng để sống sót và cắm được cờ lên cứ điểm then chốt mạnh nhất của trung tâm đề kháng Him Lam, đồng chí Trần Oanh (tức Nguyễn Hữu Oanh) cũng phải nhanh chóng ra quyết định rất thông minh thì mới có thể hoàn thành được nhiệm vụ được giao:

”Hoả điểm của địch bị dập tắt. Tiểu đội trưởng Trần Oanh ((tức Nguyễn Hữu Oanh) nhảy lên mặt đất chia mục tiêu cho các chiến sĩ trong tiểu đội mỗi người đánh một lô cốt. Sau trận đánh tôi có hỏi Oanh:

– Vì sao đồng chí không cho tiểu đội phát triển theo hào giao thông của địch?

Oanh cười rất hiền:

– Báo cáo anh, em nghĩ theo hào phát triển chậm quá vì sau khi hỏa lực ta cấp tập, chúng nó chỉ choáng váng trong có vài phút. Nó mà hồi tỉnh thì lôi thôi to!

– Thế đánh trên mặt đất, Oanh không sợ thương vong à?

– Báo cáo anh, hào giao thông chúng nó đã tính sẵn. Còn mặt đất thì chúng nó không ngờ. Anh chả dạy chúng em là hãy làm những điều mà địch cho là ta không làm được là gì!

Thì ra cái sáng tạo, cái mạo hiểm của tiểu đội trưởng Trần Oanh (tức Nguyễn Hữu Oanh) đã được tính toán: đánh theo cách mà địch cho là ta không dám đánh”.

Ý nghĩa của chiến thắng đồi Him Lam đối với toàn bộ trận Điện Biên Phủ:

Trong Hồi ký của Đại tướng Lê Trọng Tấn:

“Tôi cho gọi Giắc-cơ lên. Hắn tròn xoe mắt kinh ngạc trước cái tin Bêa-tri-xơ bị diệt. Hắn nói, lần này cũng nói thật:

– Thưa ngài, ngài đánh được Him Lam thì ngài có thể đánh được bất cứ chỗ nào ở Điện Biên Phủ!

Him Lam, cụm cứ điểm mạnh nhất được phòng ngự hiện đại chưa từng có đã bị tiêu diệt. Pháo của ta “bò” lên được các đỉnh cao bao vây lòng chảo Điện Biên. Sự xuất hiện của pháo cao xạ, tất cả đối với bộ chỉ huy quân viễn chinh Pháp và bộ tham mưu của Đờ Cát là những điều không dự kiến trong kế hoạch phòng thủ Điện Biên”.

Kết luận:

Sau chiến dịch Điện Biên Phủ, đồng chí Phan Đình Giót được đề nghị tặng thưởng huân chương Quân công hạng 2 và suy tôn là Anh hùng bịt lỗ châu mai. Đồng chí Trần Can cũng đã anh dũng hy sinh trong trận chiến đấu vào trung tâm Mường Thanh sáng ngày 7/5/1954 . Ngày 7/5/1956 Liệt sỹ Trần Can được tuyên dương Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Chỉ đồng chí Nguyễn Hữu Oanh, A trưởng xung kích trận đánh tiêu diệt cứ điểm 1 đồi Him Lam ngày mở đầu chiến dịch Điện Biên Phủ là còn sống sót trở về với đôi mắt bị mù, một tay cụt và tay kia cũng chỉ còn 4 ngón. Nguyễn Hữu Oanh trở về với cuộc đời bình dị: yêu và được yêu, cưới người vợ hiền là cô mẫu giáo Nguyễn Thị Thanh, sinh ra ba đứa con và cả gia đình cùng sống hàng chục năm trong căn nhà cấp 4 do HLHPNVN phân cho cô. Đồng chí được thưởng nhiều huân chương nhưng không được phong Anh hùng, vì đã có Trần Oanh – nhân vật Lý Thông không cụ thể, không quê hương, không vợ con, hiện nay không biết sống ở đâu, không biết nay là ai,… thay thế được ca ngợi hơn nửa thế kỷ nay, còn Nguyễn Hữu Oanh thực thì bị quên lãng thật. Tuy vậy, cô chú vẫn cho rằng mình là người rất may mắn.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: